WHAT'S TIME?

Tài nguyên dạy học

Thời tiết

Các ý kiến mới nhất

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    HTML





    ........

    MỜI BẠN

    Một ly trà sữa cho một ngày say đắm Một lời nguyện cầu cho cả tháng bình an Một lời chúc tốt đẹp cho cả năm hạnh phúc
    Gốc > Văn học nước ngoài > Đồi Gió Hú >

    CHƯƠNG 17-18

    ĐỒI GIÓ HÚ

    Emily Bronte

    Chương 17: Cathy trở thành tù nhân và làm lễ kết hôn

    Hai người dùng chút trà đã, rồi hẵng về nhà. - Heathcliff nói tiếp trong khi quay trở vào nhà. - Có mình tôi ở nhà thôi. Hareton đi vắng, còn Joseph và Zillah thì tôi đã cho nghỉ phép. Cô Linton, xin cô vui lòng ngồi xuống bên cạnh nó. Ngoài nó ra, tôi chẳng còn gì khác để đãi cô cả. Cô ấy trố mắt nhìn tôi mới lạ chưa kìa! Kể cũng lạ, tôi bao giờ cũng ghét cay ghét đắng bất cứ kẻ nào tỏ vẻ sợ tôi. Giá như tôi sống ở một đất nước có luật pháp ít ngặt nghèo hơn, thì tôi sẽ cho hai đứa kia nếm một cái chết từ từ, cực kỳ đau đớn. - ông ta hít một hơi dài và đập mạnh vào cái bàn ở trước mặt, miệng lẩm bẩm: - Sao ta căm ghét chúng thế!

    - Tôi không sợ ông. - Cathy nói, không nghe thấy những câu sau cùng của ông tạ Cô bước lại gần ông, đôi mắt đen láy long lên giận dữ. - Tôi sẽ không ăn uống gì trong cái nhà này, cho dù có chết đói đi nữa. - Cô nói. - Đưa chiếc chìa khóa kia cho tôi!

    Heathcliff ngước mắt lên kinh ngạc trước sự táo bạo của cô, hoặc cũng có thể là giọng nói và ánh mắt cô gợi cho ông ta nhớ đến Catherine, mẹ cô, vì đó là những nét mà cô đã được thừa hưởng của mẹ. Bàn tay ông ta để trên bàn đang cầm chiếc chìa khóa. Cô chộp lấy chiếc chìa khóa và thiếu chút nữa đã giằng được nó ra khỏi mấy ngón tay buông lỏng của ông ta, nhưng ông ta sực tỉnh ra và rụt tay lại.

    - Này, Cathy Linton, - ông ta nói, - cô đứng tránh ra, không tôi đánh cô ngã lăn ra bây giờ.

    Không thèm đếm xỉa đến lời cảnh cáo ấy, cô lại chộp lấy bàn tay đang nắm chặt của ông ta: “Chúng tôi sẽ đi khỏi đây”. - Cô nói. - Thấy là mấy cái móng tay của mình không ăn thua gì, cô cúi xuống cắn vào bàn tay ông tạ Cô không để ý thấy vẻ mặt của ông ta lúc này. ông ta bất thình lình xòe tay ra, nhưng trước lúc cô kịp cầm lấy cái chìa khóa thì ông ta đã nắm chặt lấy cô, và tát tới tấp như mưa vào cả hai bên đầu cộ

    - Đồ vô lại! - Tôi vừa kêu lên, vừa lao tới, nhưng ông ta đẩy tôi một cái thật mạnh khiến tôi lảo đảo lùi lại, người choáng váng. Cảnh tượng này diễn ra trong hai phút. Cathy được buông ra, đưa hai tay lên sờ thái dương, dường như không dám chắc hai tai mình còn hay mất. Thật tội nghiệp cô bé. Cô run lên như cầy sấy và phải dựa vào bàn, bàng hoàng khôn xiết.

    - Chị thấy chưa, tôi biết phải trừng phạt bọn trẻ con như thế nào. - Gã vô lại ấy nói, vẻ nham hiểm, trong khi cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa ở dưới sàn lên. - Ngày mai tôi sẽ là cha cô, và chỉ vài phút nữa thôi, tôi sẽ là người cha duy nhất mà cô có. Cho nên, nếu cô còn dám nổi khùng lên với tôi như thế nữa, thì ngày nào tôi cũng cho cô ăn đòn.

    Cathy chạy đến bên tôi và khóc ầm lên. Heathcliff nói ông ta sẽ ra ngoài kiếm hai con ngựa của chúng tôi. ý nghĩ đầu tiên của tôi khi ông ta đã đi khỏi là phải trốn khỏi nơi đây, nhưng các cánh cửa đều đã bị khóa lại, còn cửa sổ thì quá hẹp, ngay cả thân hình mảnh mai của Cathy cũng không thể chui qua lọt.

    - Linton, anh nói thật cho chúng tôi biết tại sao chúng tôi phải ở đây… - Cathy nói. - Xét cho cùng, chính vì anh tôi mới đến đây.

    - Tôi khát quá. Cho tôi chén trà, rồi tôi sẽ nói cho cô biết. - Cậu đáp. - Này, Cathy, cô đang để nước mắt rơi vào tách tôi đấy. Tôi không uống tách ấy đâu. Lấy cho tôi tách khác.

    Cathy rót trà ra một chiếc tách khác cho cậu ta và lau nước mắt đang giàn giụa trên mặt. Tôi thấy ghê tởm cái vẻ bình tĩnh của cậu ta lúc này, khi mà cậu ta không còn phải lo sợ cho bản thân nữa. Vẻ khổ não mà cậu ta đã bộc lộ lúc ở trên vùng đồng hoang đã tan biến ngay sau khi chúng tôi đặt chân vào ngôi nhà ở Đồi Gió Hú, cho nên tôi đoán là cậu ta đã bị đe dọa sẽ phải chịu đựng một hình phạt khủng khiếp nào đấy, nếu không nhử được chúng tôi về nhà.

    - Ba muốn chúng ta lấy nhau. - Rốt cục Linton lên tiếng. - ông ấy biết rằng ba cô sẽ không để cho chúng ta cưới ngay lúc này, và ông ấy sợ là tôi sẽ chết, nếu để lâu hơn. Cô và tôi phải làm lễ cưới vào sáng mai, nên cô phải ở lại đây suốt đêm naỵ

    - Ở lại suốt đêm nay ư… Không! - Cathy nói, mắt chậm rãi nhìn quanh. - Cô Ellen, cháu sẽ đốt rụi cháy cái cửa này. Cháu phải đi khỏi đây!

    Và cô ắt sẽ tìm cách thực hiện ngay điều ấy, nhưng Linton lại một lần nữa hoảng lên khi nghĩ đến cái hậu quả mà mình phải gánh chịu nếu Cathy trốn thoát.

    - ôi, Cathy! - Cậu nức nở, ôm chầm lấy cô trong hai cánh tay yếu ớt. - Cô không được đi khỏi đây, không được bỏ mặc tôi! Cô phải nghe theo cha tôi! Cô phải thế!

    - Chỉ có ba tôi tôi mới phải nghe theo thôi. - Cathy đáp. - Ba tôi sẽ nghĩ gì nếu tôi vắng nhà cả đêm… Chắc hẳn giờ này ba đã lo lắng lắm rồi. Tôi phải tìm cách thoát ra khỏi ngôi nhà này. Im đi Linton. Anh không bị nguy hiểm gì đâu. Tôi yêu ba tôi hơn anh!

    Cậu ta viện đủ lý lẽ để thuyết phục, và Cathy chưa kịp có đủ thời gian để trấn an cậu thì cha cậu đã quay vào.

    - Ngựa của các người đã chạy mất tăm rồi. - ông ta nói. - Sao, Linton, mày lại khóc lóc rồi ư… Cô ấy đã làm gì mày thế… Đừng bận tâm, chẳng bao lâu nữa là mày có thể trả đũa cô ta được rồi. Nào, giờ thì đi ngủ ngaỵ Im đi, đừng có làm ầm lên nữa, tao sẽ không động đến mày đâu. Cũng may là mày đã xoay sở lo cho xong phần mày. Những gì còn lại, tao sẽ lo nốt.

    Linton vừa ra khỏi là ông ta đã khóa cửa lại, rồi bước đến gần lò sưởi. Cathy đến bên ông tạ

    - Nếu tôi ở lại đây, ba tôi sẽ lo lắng khổ sở. Làm sao tôi có thể làm khổ ba tôi trong khi ba… đang… ba đang… ông Heathcliff, hãy để cho tôi về. Tôi hứa sẽ lấy Linton. Ba tôi hẳn cũng muốn tôi làm như thế, và tôi cũng yêu cậu ấy. Sao ông lại muốn ép buộc tôi làm một chuyện mà tôi rất sẵn lòng làm…

    - Cô Linton, - ông ta đáp, - tôi sẽ lấy làm khoái trá vô cùng khi nghĩ đến việc ba cô phải đau khổ. Cô thật sự không thể tìm được một cách nào chắc chắn hơn để tôi muốn giữ cô lại đây trong hai mươi bốn giờ tới. Về việc cô hứa lấy Linton, tôi sẽ lo liệu sao cho cô phải giữ lời. Cô sẽ không rời khỏi trại đồi chừng nào chưa hoàn tất được việc đó.

    - Vậy thì hãy để cô Ellen về báo cho ba tôi biết là tôi vẫn an toàn. - Cathy vừa thốt lên, vừa khóc. - Tội nghiệp ba! Ba tôi sẽ nghĩ là chúng tôi bị lạc.

    - Không đâu! ông ta ắt phải nghĩ là cô đã chán cái cảnh phải chăm sóc ông ta và đã chạy đi tìm cách tiêu khiển cho riêng mình. - Heathcliff nói một cách tàn nhẫn.

    - Tôi sẽ không nuốt lời đâu, - Cathy nói, - tôi sẽ kết hôn với Linton ngay bây giờ, nếu sau đấy tôi có thể về lại ấp Thrushcross. Nếu ba tôi nghĩ là tôi chủ tâm bỏ ông ấy, và nếu ba tôi chết trước khi tôi trở về thì làm sao tôi có thể sống nổi… Đây, tôi xin quỳ dưới chân ông và sẽ không rời mắt khỏi mặt ông chừng nào ông chưa nhìn lại tôi. Không, xin ông đừng ngoảnh mặt đi! Xin ông nhìn đây! Tôi không căm ghét ông! Tôi không giận là ông đã đánh tôi. Chú ơi, trong đời chú, lẽ nào chú chưa yêu ai bao giờ… Chưa bao giờ sao… ôi, chú phải nhìn cháu đây. Cháu khốn khổ biết chừng nào, chú không thể không ái ngại và không thương hại cháu.

    - Buông mấy ngón tay mày ra và đứng xa ra, kẻo ta đá cho một đá bây giờ! - Heathcliff hung hãn quát lên. - Tao căm ghét mày!

    ông ta đang đẩy lùi ghế lại. Tôi toan mở miệng phản đối, thì chúng tôi nghe thấy có tiếng người ở ngoài cổng. Lúc này, trời đang tối dần, và chúng tôi không thể nhìn thấy nó là ai, nhưng Heathcliff đã vội vã chạy ra, và chúng tôi lặng im chờ đợi.

    - Đó là ba tên gia nhân bên ấp được phái sang tìm các người. - Khoảng vài phút sau ông ta quay vào nói với chúng tôi. - Lẽ ra các người nên mở một cánh cửa sổ mà kêu cứu chứ.

    Biết mình vừa bỏ lỡ dịp may, Cathy và tôi òa lên khóc nức nở. Heathcliff bỏ mặc chúng tôi ở đấy và đến chín giờ đêm ông ta mới bảo chúng tôi lên gác, vào phòng Zillah mà ngủ. Chúng tôi vừa bước vào là cửa phòng đã khóa ngay lại sau lưng, còn cửa sổ thì quá hẹp, đến Cathy cũng không thể nào trèo qua được. Suốt đêm, Cathy ngồi bên cửa sổ, chờ đến lúc bình minh.

    Bảy giờ sáng hôm sau, chúng tôi nghe thấy giọng Heathcliff vang lên:

    - Cô Linton đã dậy chưa đấy…

    - Rồi.

    - Vậy thì lại đây. - ông ta vừa nói, vừa mở cửa và lôi cô ra ngoài.

    Tôi đứng dậy định đi theo, nhưng ông ta đã khóa ngay cửa lại.

    - Để tôi ra. - Tôi kêu lên.

    - Kiên nhẫn nào. - ông ta đáp. - Tôi sẽ đem bữa sáng lên cho chị sau.

    Phải gần hai giờ đồng hồ sau, tôi mới nghe thấy có tiếng chân người.

    - Tôi mang thức ăn đến cho cô đây. - Hareton nói.

    Cửa mở, cậu ta đứng đấy, tay bưng một cái khay bày đầy thức ăn, đủ cho tôi dùng cả ngày hôm ấy.

    - Cầm lấy. - Cậu vừa nói vừa giúi cái khay vào tay tôi, rồi khóa cửa lại, mặc cho tôi nài nỉ cậu thả tôi ra.

    Tôi bị giam trong buồng cả thảy là năm đêm và bốn ngày, không gặp một ai ngoài Hareton, cứ mỗi ngày cậu đến một lần để đem thức ăn cho tôi. Cậu ta chẳng nói lấy một lời nên tôi chẳng hay biết gì về những chuyện đang diễn ra bên ngoài.

    Đến chiều ngày thứ năm, tôi nghe thấy một tiếng chân nhẹ nhàng hơn đi về phía cửa, và Zillah bước vào. Cô ta vừa quay về sau mấy ngày nghỉ phép.

    - Ồ, bà Dean! - Chị ta thốt lên. - Thế mà trong làng người ta đồn ầm lên về chuyện bà! Chúng tôi cứ tưởng bà và cô Cathy đã bị rơi xuống bãi lầy đấy! ông chủ tôi đã tìm thấy bà và cứu bà về sao…

    - ông chủ chị là một tên vô lại! - Tôi đáp. - Tôi sẽ nói ngay cho tất cả mọi người biết sự thật!

    Tôi với lấy những y phục mặc ngoài, rồi lao xuống dưới nhà. Nơi đây tràn ngập ánh nắng, cánh cửa để mở, nhưng tôi nhìn quanh mà chẳng thấy ai. Một tiếng ho hướng sự chú ý của tôi về phía lò sưởi, nơi tôi thấy Linton nằm trên một chiếc sofạ

    - Cô Cathy đâu… - Tôi nghiêm giọng hỏi.

    Linton nhìn tôi nhưng chẳng nói năng gì.

    - Cô ấy đã đi khỏi đây chưa… - Tôi hỏi.

    - Chưa. Cậu ta đáp. - Cô ấy đang ở trên lầu. Cô ấy không thể ra ngoài. Chúng tôi không cho!

    - Cậu đưa tôi đến phòng cô ấy, nhanh lên! - Tôi ra lệnh.

    - Không. - Linton đáp. - Ba nói tôi không phải đối xử dịu dàng với Cathỵ Giờ đây cô ấy đã là vợ tôi, nên nếu cô ấy muốn bỏ tôi mà đi thì thật đáng xấu hổ. Ba nói cô ấy căm ghét tôi và muốn cho tôi chết để hưởng gia tài của tôi. Nhưng cô ấy đừng hòng hưởng được, cũng đừng hòng về nhà. Cô ấy cứ tha hồ muốn khóc bao nhiêu thì khóc!

    Tôi nghĩ tốt nhất là mau chóng đi khỏi đây và cầu viện người bên ấp đến cứu Cathỵ Ở ấp, hết thảy gia nhân đều kinh ngạc và vui mừng khôn xiết khi thấy tôi về, vì họ đều đinh ninh rằng tôi đã chết ngoài cánh đồng hoang. ông Linton nằm trên giường, trông rất yếu, đang chờ chết. Chắc hẳn ông đang nghĩ đến Cathy vì ông thì thầm gọi tên cộ

    Tôi sờ vào tay ông và nói.

    - Cathy sắp về đến rồi, ôn chủ thân yêu ạ. - Tôi thì thầm. - Cô ấy vẫn còn sống và khỏe mạnh, tôi hy vọng là cô ấy sẽ về đây tối naỵ

    Tôi kể sơ lược cho ông nghe những gì đã xảy ra, nhưng cố nói thật ít về những cái xấu của Linton, vì dù không biết điều ấy, lòng ông cũng đầy sầu muộn rồi. Bốn chàng gia nhân được phái lên Đồi Gió Hú, nhưng họ chỉ quay về không, mang theo tin Cathy bị bệnh rất nặng không thể rời khỏi phòng được. Tôi quở mắng mấy anh chàng ấy vì đã tin vào một câu chuyện bịa đặt như vậy, và sắp đặt sẵn sàng để sáng hôm sau họ lại sang đấy, có trang bị vũ khí hẳn hoi.

    May thay, chúng tôi khỏi phải nhọc công làm điều ấy. Khoảng ba giờ sáng, có tiếng đập thình thình trước cửa ấp. Tôi vội vàng mở cửa và dưới ánh trăng vằng vặc, tôi trông thấy cô chủ tôi. Cô nhảy bổ vào vòng tay tôi.

    - Ellen! Cô Ellen! Ba còn sống không… - Cô nức nở.

    - Còn. - Tôi kêu lên. - Còn, cô bé yêu quý của tôi ạ, ba còn sống. Ơn Chúa, cô lại về với chúng tôi bình yên vô sự!

    Mặc dầu thở không ra hơi, cô vẫn muốn chạy ngay đến phòng bạ Nhưng tôi một mực nói cô trước hết hẵng uống tí nước đã và để tôi lau khuôn mặt tái nhợt của cộ Tôi khẩn khoản xin cô cứ nói là cô sung sướng được hạnh phúc sống bên Linton, và cô hiểu rằng tôi muốn cha cô được hưởng những giây phút cuối đời thật thanh thản, nên đã bằng lòng nói dối.

    Tôi để cô lại một mình bên chạ ông vừa nằm, vừa đăm đăm ngắm nhìn mặt cô, ánh mắt tràn ngập hân oan vì được gặp lại cộ

    - Ba sắp đi gặp mẹ đây, - ông thều thào, - và con, con bé bỏng thân yêu, một ngày nào đó con cũng sẽ đến với ba mẹ. - ông không cử động hay nói năng gì nữa, nhưng vẫn tiếp tục đăm đăm nhìn cô và lát sau, ông nhẹ nhàng tắt nghỉ.

    Cathy ngồi bên ông, mắt ráo hoảnh, nỗi đau buồn quá lớn khiến cô không sao khóc được, và mãi đến chiều tôi mới dỗ được cho cô đi nghĩ một lát. ông Green, viên luật sư, đến ấp lúc cô còn đang ngủ và thông báo rằng ông Heathcliff, với tư cách là người giám hộ của người thừa kế, tức cậu Linton, đã chỉ thị cho ông ta về những việc phải thực hiện. Tất cả các gia nhân, trừ tôi ra, đều được báo phải thôi việc và Cathy được phép ở lại ấp cho đến khi cử hành tang lễ của cha cô…

    Chương 18: Cathy bị đưa về lại Đồi Gió Hú

    Sau đấy, Cathy kể cho tôi nghe về cuộc trốn chạy khỏi trại Đồi của cộ Cô đã nghe thấy giọng nói của mấy người bên Ấp sang hỏi tìm cô và rất tuyệt vọng khi nghe Heathcliff xua họ đi. Cuối cùng, mặc dầu đang khổ não, cô cũng đã thuyết phục được Linton ra tay cứu cộ Nhân lúc cha cậu vắng mặt, cậu đã đi kiếm chìa khóa và mở cửa. Đêm đó, khi bốn bề đều đã yên tĩnh, cô lẻn ra khỏi nhà và chạy một mạch về Ấp.

    Buổi tối sau đám tang, Cathy và tôi ngồi trong thư viện, băn khoăn tự hỏi không biết chuyện gì sắp xảy ra. Cathy hy vọng là cô sẽ được phép ở lại Ấp. May ra Linton có thể sang sống với cô và tôi có thể làm quản gia cho họ. ý nghĩ đó làm cả hai chúng tôi vui lên, nhưng chúng tôi đang nói dở thì một gia nhân chạy vào.

    - Cái tên vô lại Heathcliff đang đến đấy! - Y nói - Tôi cài chặt cửa không cho hắn vào nhé…

    Không kịp nữa rồi. Heathcliff cũng chẳng thèm nhọn công gõ cửa. Ngôi nhà này đã thuộc về con trai ông ta, nên ông ta tự xem mình là chủ nhân. ông ta vào thẳng thư viện và đóng cửa lại. Cathy đứng dậy như thể sẵn sàng bỏ chạy.

    - Đứng lại! - ông ta vừa nói, vừa nắm lấy cánh tay cô - Đừng hòng chạy trốn nữa! Tôi đến dể đưa cô về nhà. Tôi hy vọng là cô sẽ là một đứa con dâu biết làm tròn bổn phận và không còn xúi giục con trai tôi làm trái ý tôi nữa. Tôi đã phải trừng phạt nó rất nghiêm khắc vì nó đã giúp cô bỏ trốn. Hareton kể với tôi là do vậy mà ban đêm nó thức dậy và la hét hàng giờ liền, gọi cô đến che chở cho nó khỏi bị tôi hành hạ. Giờ đây cô phải quan tâm lo lắng cho nó. Tôi khoán nó cho cộ

    - Sao không để Cathy ở lại đây… - Tôi khẩn khoản. - Đưa con trai ông sang đây với cô ấy. Vì ông căm ghét cả hai, ông sẽ không hề thấy nhớ họ đâu.

    - Tôi sẽ kiếm một người thuê ấp này - ông ta nói - và tôi muốn các con tôi sống quanh tôi, chị có thể tin chắc như thế. Con bé này sẽ phải chịu ơn tôi vì tôi sẽ nuôi nó. Tôi sẽ không để nó ăn không ngồi rồi sau khi Linton chết. - ông ta quay sang Cathy - Nhanh lên, sửa soạn đi ngaỵ

    - Tôi sẽ đi - Cathy nói - Linton là người duy nhất để cho tôi yêu thương trên đời này, và ông không bao giờ có thể làm cho chúng tôi căm ghét nhau. Tôi thách ông xúc phạm đến cậu ấy trong khi có mặt tôi và tôi thách ông làm cho tôi sợ đấy.

    - Cô hợm mình lắm nhỉ - Heathcliff đáp - Tôi đâu có ưa cô đến độ phải đi xúc phạm đến nó… Cô sẽ được nếm trải đến cùng đủ mùi khổ đau. Không phải tôi sẽ làm cho nó trở nên đáng ghét đối với cô, mà chính là tâm hồn nó kia.

    - Tôi biết cậu ấy có bản tính xấu - Cathy nói với ông ta - bởi vì cậu ấy là con trai ông. Tôi sẵn sàng tha thứ cho cậu ấy, vì tôi biết cậu ấy yêu tôi, và chính vì thế mà tôi yêu cậu ấy.

    Cô nhìn thẳng vào ông ta và nói tiếp:

    - Ông Heathcliff, không có ai yêu ông cả. Dù ông có làm chúng tôi khổ sở đến mấy chăng nữa, chúng tôi vẫn thấy được phục thù khi nghĩ rằng sở dĩ ông tàn ác như vậy cũng vì ông còn khổ sở hơn chúng tôi nhiều. ông đang khổ sở, phải không nào… Và cô đơn nữa! Không ai yêu ông cả! Sẽ không có ai khóc thương ông khi ông chết!

    Cathy kết thúc mấy lời này một cách gần như đắc thắng. Cô đang xử sự giống như những người ở trại Đồi, tìm thấy niềm vui trong những nỗi khổ đau của kẻ thù.

    - Mày sẽ phải hối tiếc cho mình nếu mày còn đứng đó thêm một phút nữa. - Bố chồng cô nói - Đi lấy đồ đạc ngay!

    Cô ngẩng cao đầu đi ra khỏi phòng. Tôi khẩn khoản van nài Heathcliff cho tôi được thế chỗ của Zillah ở trại Đồi, để chị ấy sang bên Ấp này thay tôi, nhưng ông ta bảo tôi im miệng. ông ta chăm chú ngắm nghía mấy bức tranh treo trên tường, rồi chỉ vào một bức chân dung vẽ Catherine và Linton và nói:

    - Chị hãy thu xếp gửi bức chân dung kia lên trại Đồi.

    - Tôi đã sẵn sàng lên đường. - Cathy vừa bước vào vừa thông báo - Cô Ellen, cô làm ơn bảo họ đóng yên cho con ngựa lùn của cháu nhé.

    - Mày chẳng việc gì phải đem theo con ngựa lùn của mày đâu - Heathcliff nói - Ở bên Đồi Gió Hú, mày sẽ không bao giờ cần đến ngựa. Sau này, thỉnh thoảng cô có đi đâu thì cứ đi bộ. Nào đi thôi!

    - Tạm biệt cô Ellen. - Cô chủ tôi thì thầm, và khi cô hôn tôi, môi của cô lạnh ngắt - Cô đến thăm cháu sớm nhé, cô Ellen. Đừng quên cháu đấy!

    - Ellen Dean, chị liệu hồn, chớ có làm cái trò ấy. - Người giám hộ mới của cô nói - Khi nào tôi muốn nói chuyện với chị, tôi sẽ sang đây. Tôi không cho chị lên nhà tôi đâu.

    Ông ra hiệu cho Cathy ra khỏi phòng, và sau khi ném về phía tôi một cái nhìn làm tim tôi quặn đau, cô làm theo ý ông tạ Qua khung cửa sổ, tôi dõi mắt nhìn họ đi xuống lối mòn. Heathcliff nắm lấy cánh tay Cathy, mặc cho cô cưỡng lại, và hối hả bước, lôi cô đi xuống.

    Bất chấp lời cảnh cáo của Heathcliff, tôi đã sang thăm trại Đồi một lần để thăm hỏi Cathy, nhưng Joseph không cho tôi vào nhà, nên để nắm được tin tức, tôi phải dò hỏi Zillah mỗi khi gặp chị tạ Vào cái đêm Cathy trở về Đồi cùng với Heathcliff, cô đi thẳng tới phòng Linton, chẳng nói chẳng rằng với ai. Hôm sau, khi Heathcliff và Hareton đang dùng điểm tâm thì cô bước vào chính sảnh:

    - ông có thể cho gọi bác sĩ được không… - Cô run rẩy hỏi - Bệnh tình của Linton nặng lắm rồi.

    - Chúng tôi biết chứ - Heathcliff đáp - Nhưng mạng sống của nó không đáng giá một xu, và tôi sẽ không chi một xu nào cho nó đâu.

    - Nhưng tôi không biết phải làm gì cho cậu ấy, - cô nói - và nếu không ai giúp tôi thì cậu ấy chết mất.

    - Xéo, xéo khỏi phòng này ngay - Heathcliff quát - Đừng để tôi phải nghe một tiếng nào về nó nữa. Ở đây không có ai thèm bận tâm xem chuyện gì sẽ xảy đến với nó. Nếu cô quan tâm thì cô có thể chăm nom nó, còn nếu không thì cứ khóa cửa phòng nó lại và để mặc nó.

    Tuyệt vọng, Cathy đến cầu cứu Zillah

    - Tôi không thể giúp cô được. - Chị quản gia nói. - ông Heathcliff đã nói rằng chăm sóc cậu ấy là việc của cô, và ông ấy không cho phép tôi được giúp cộ

    Thế là Cathy bị bỏ mặc một mình lo cho Linton. Cậu rên rỉ cả ngày và gần như cả đêm, còn khi cậu thấy khá lên chút ít thì lại luôn miệng cằn nhằn. Cathy chẳng nghỉ ngơi được mấy, khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt sưng húp của cô cho thấy điều đó. Thỉnh thoảng cô vào bếp, vẻ mặt lo lắng. Nhưng cô chẳng bao giờ mở miệng cầu xin, vì trước đó, tất cả bọn họ đều đã cự tuyệt, nên cô biết có cầu xin nữa cũng vô ích. Đêm đến, để thay đổi không khí, cô ra đầu cầu thang, lặng lẽ khóc một mình.

    Nhiều ngày trôi qua như thế, rồi cuối cùng, một đêm, Cathy bước vào phòng Zillah, không hề gõ cửa.

    - Báo với ông Heathcliff là con trai ông ấy đang hấp hối. Tôi biết chắc là như vậy. - Cô nói - Dậy ngay và báo cho ông ấy đi.

    Cô lại biến mất, chẳng nói gì thêm nữa. Zillah sợ không dám làm cho ông Heathcliff nổi giận, bèn nằm im nghe ngóng. Trong nhà bốn bề lặng ngắt như tờ, vì thế chị ta trở mình rồi ngủ tiếp, nghĩ rằng Cathy chắc hẳn đã lầm.

    Lát sau, Cathy kéo một hồi chuông inh tai nhức óc đánh thức cả nhà dậy. Heathcliff gọi Zillah đến, hỏi xem có chuyện gì. Bấy giờ Zillah mới báo lại cho Heathcliff lời Cathy nhắn, ông ta liền đi đến phòng cộ Cô ngồi trên giường, hai tay khoanh lại, tựa trên đầu gối. Bố chồng cô soi nến vào mặt Linton. Đến lúc này ông ta đã biết rằng tiếng chuông ấy không phải là trò báo động giả.

    - Sao, Cathy, - ông ta nói - cô cảm thấy thế nào…

    - Cậu ấy đã được yên lành; còn tôi thì thoát nợ. - Sau một lúc câm lặng cô đáp - Lẽ ra phải cảm thấy dễ chịu, nhưng… - đến đây cô không còn dấu được nỗi cay đắng nữa - ông đã để mặc tôi một mình chống chọi với cái chết quá lâu, đến nỗi tôi chỉ còn cảm thấy và nhìn thấy mỗi một người: thần chết.

    Joseph được lệnh đưa thi hài Linton ra khỏi phòng, và Cathy ở lại trong ấy một mình. Sáng hôm sau, Heathcliff cho Zillah lên bảo cô xuống dưới nhà ăn sáng, nhưng Cathy đáp là cô ốm nặng.

    - Thế thì chúng ta cứ để mặc nó một mình, đến sau đám tang hẵng haỵ - Heathcliff nói thế sau khi Zillah báo tin Cathy bị bệnh - Lấy cho nó những thứ nó cần và khi nào nó có vẻ khá hơn thì báo cho ta ngaỵ

    Cathy ở trên lầu hai tuần liền, và Zillah mỗi ngày đem thức ăn lên cho cô hai lần. Heathcliff có đến gặp cô một lần để đưa cho cô xem tờ di chúc của Linton. Tờ di chúc ấy được thảo ra sau lúc Cathy bỏ trốn để về thăm người cha đang hấp hối. Linton đã để lại tất cả tài sản của riêng cậu, lẫn toàn bộ bất động sản và tiền bạc, vốn trước kia là của Cathy, cho cha cậu. Vì thế, giờ đây Cathy thấy mình không còn bạn bè cũng như tiền bạc, phải phụ thuộc hoàn toàn vào Heathcliff.

    Thời tiết ngày một lạnh hơn, và vì trong phòng Cathy không có lò sưởi, cô buộc phải xuống sưởi dưới nhà. Zillah phì cười khi thấy Hareton cất hết súng ống đi, cậu cố làm cho mình trông sạch sẽ và tươm tất. Cậu mời cô ngồi lại gần lò sưởi hơn, vì biết chắc là cô đang lạnh cóng.

    - Tôi đã lạnh cóng suốt một tháng nay hoặc lâu hơn thế. - Cathy chỉ đáp có vậy, đưa mắt nhìn quanh, cô thấy có mấy quyển sách ở trên tủ bát đĩa. Cô với tay định lấy, nhưng sách để cao quá. Sau một lúc nhìn cô hoài công lấy mấy quyển sách, cuối cùng, cậu anh họ cô mới đủ can đảm bước đến lấy giùm. Cô không cảm ơn cậu, nhưng cậu vẫn thấy mãn nguyện là cô đã chấp nhận sự giúp đỡ của cậu. Trong lúc Cathy đọc sách, cậu ta đứng bên cô, chỉ tay vào mấy bức tranh mà cậu thấy đáng chú ý. Cathy giật phắt quyển sách lại để tránh ngón tay cậu đang chỉ. Tuy vậy, cậu vẫn không quay về ghế mình, mà đứng đấy nhìn Cathy chứ không nhìn quyển sách nữa. Hệt như một đứa trẻ bị ánh nến hấp dẫn, Hareton bị quyến rũ trước mái tóc dày óng ả của cộ Cậu ta đưa tay vuốt lên một lọn tóc, cẩn trọng và dịu dàng như thể đang vuốt ve một con chim nhỏ.

    Cathy giật bắn người, quay phắt lại như thể cậu đã đâm một con dao vào lưng cộ

    - Xê ra ngay! Sao anh dám chạm vào người tôi! - Cô kêu lên - Tôi sẽ trở lên lầu nếu anh còn lại gần tôi một lần nữa.

    Cậu quay về ngồi xuống chiếc ghế của cậu kê bên lò sưởi, và nửa giờ sau đó, mọi người đều ngồi im lặng.

    - Chị đề nghị cô ấy đọc cái gì đó cho chúng ta nghe đi, Zillah. - Hareton thì thầm.

    - Hareton và tất cả các người phải hiểu cho là tôi không cần đến lòng tốt của bất kỳ ai trong các người. - Cô đáp lại lời đề nghị của Zillah. - Khi mà tôi sẵn lòng đổi cả đời tôi để có một lời ưu ái, hoặc thậm chí chỉ để được nhìn thấy một khuôn mặt đôn hậu, thì tất cả các người đều lẩn tránh. Tôi xuống đây là vì tôi lạnh, chứ không phải để mua vui cho các người hay bầu bạn với các người.

    - Khi ấy phỏng tôi có thể làm gì được nào… - Hareton lên tiếng. - Sao cô lại buộc tội tôi kia chứ…

    - Ồ, tôi đâu có nói anh. - Cathy đáp - Tôi chẳng bao giờ cần đến một kẻ như anh.

    - Nhưng tôi đã đề nghị được giúp cô đâu phải chỉ có một lần. - Cậu nói tiếp - Tôi đã xin ông Heathcliff cho phép tôi được giúp cô…

    - Im đi. - Cathy ngắt lời cậu - Tôi thà đi bất cứ đâu còn hơn là phải nghe cái giọng nói khó chịu của anh đập vào tai.

    Đến đây thì Hareton Earnshaw không thể chịu đựng được nữa. Cậu cầm lấy cây súng và đi ra ngoài, miệng lẩm bẩm một câu gì đó. Cậu không còn muốn gạt bỏ những thú tiêu khiển quen thuộc vào mỗi chủ nhật!

    Giờ đây, hầu như cả ngày Cathy phải ở dưới nhà vì trời rất lạnh, nhưng không có ai bầu bạn với cộ Cô đã học được cách ăn nói bốp chát với bất cứ ai mở miệng nói với mình, và thậm chí trước mặt Heathcliff cô cũng dùng đủ thứ lời lẽ gay gắt để nói chuyện với ông tạ

    Giờ đây cuộc đời Cathy đã đổi khác biết bao so với cái thời thơ ấu êm đềm sống ở Ấp này! Hồi ấy vây quanh cô ở đây toàn là những người yêu thương cô và việc gì cũng làm vì cộ

    Đã có lúc tôi định bụng bỏ việc, mua lấy một căn nhà nhỏ và bảo Cathy đến sống với tôi. Nhưng khi nghĩ kỹ lại, tôi biết Heathcliff sẽ không đời nào cho phép cô đi khỏi trại Đồi.

    Giờ đây tôi thấy không có cách gì làm cho cuộc sống của Cathy trở nên dễ chịu hơn, trừ phi cô tái giá. Nhưng biết tìm ai đây để thu xếp chuyện này…

    Đến đây, câu chuyện của bà Ellen Dean kết thúc. Bà đã kể cho tôi nghe câu chuyện này trong suốt mấy tuần liền. Giờ đây, khi đã thấy khá hơn, tôi quyết định sẽ thân chinh cưỡi ngựa sang trại đồi. Một mùa đông sống ở ấp đã là quá đủ đối với tôi. Tôi muốn báo với ông Heathcliff là ông ta có thể tìm một khách thuê khác vì tôi sắp quay về Luân Đôn.

    (sưu tầm )qqqqqqqqqqqqqqq_01


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Kim Chi @ 19:58 12/10/2013
    Số lượt xem: 137
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến